Tôi sẽ đẹp hơn, tươi hơn và lộng lẫy. Những nổi buồn, tôi gom lại, cho vút bay...
Thế tại sao mà tôi phải nhớ anh nhỉ?
Ở bên tôi có lúc nào anh thôi viễn tưởng người con gái khác đâu?
Chia tay anh quay bước đi, sao còn ngoái đầu lại,
Tôi đâu có chờ, đâu có đợi anh hồi tâm.
Lẽ đương nhiên, là con gái, tôi thiệt thòi
Tôi chấp nhận, đau khổ, bi thương, tôi cam chịu
Nhưng chẳng lẽ ngày dài trái đất rộng,
Đàn ông trên đời tuyệt chủng, còn mình anh?
Chia tay nhau, tôi đâu chối mình bị bỏ rơi.
Tôi sẽ nhìn cô ta, dịu dàng, nhẹ nhàng và trìu mến,
Sao phải ghét "cây thước" thử lòng nhau?
Ngày hôm đó anh đã chẳng cầm tay tôi giữ chặt,
Ngày hôm nay tôi cũng chẳng thể ngăn tay anh cầm tay người khác.
Tôi hiểu rằng, cảm giác đau đến lạ
Dù thật chẳng mấy lạ, tôi cũng không hối tiếc
Càng không thấy hối hận
Chia tay nhau, tôi đâu chối mình bị bỏ rơi.
Anh rong chơi, tháng ngày dài tôi chờ đợi
Giờ đến phiên tôi tận hưởng, anh buồn không?
Tôi sẽ đẹp hơn, tươi hơn và lộng lẫy
Những nổi buồn, tôi gom lại, cho vút bay.
Đào Ngọc Phương Trâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét